“Không được lơ là cảnh giác, mọi người xốc lại tinh thần đi.”
“Trận mưa này có thể trút xuống bất cứ lúc nào.”
Ngô Chấn lớn tiếng hô.
Tô Uyên tuy đi phía trước, nhưng vẫn luôn âm thầm quan sát nhất cử nhất động của Thiên Liên.
Đường đi có rất nhiều đá vụn, giẫm lên rất dễ trượt ngã, thế nên ai nấy đều cầm móc sắt găm xuống đất, cẩn thận từng li từng tí bước đi.