"Niếp Niếp, muội ở nhà đợi huynh."
"Đừng chạy lung tung, ca ca đi một lát sẽ về ngay."
Tô Uyên xoa đầu Niếp Niếp, ân cần dặn dò.
"Ca ca, muộn thế này rồi, huynh còn đi đâu tìm đồ ăn nữa? Ban đêm thú dữ trong núi nguy hiểm lắm, muội thật sự không đói đâu..."
Niếp Niếp túm chặt lấy góc áo Tô Uyên, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ lo âu nói.