Khoảnh khắc này, tiếng gió tuyết gào thét đã hoàn toàn tiêu biến.
Những đạo phù văn bắn ra từ la bàn cũng ngưng trệ giữa hư không.
Rắc ——
Một tiếng kim thạch nứt vỡ lanh lảnh vang lên giữa không trung. Âm thanh rõ ràng rất mỏng manh, nhưng lại truyền đến tai từng người vô cùng rành rọt.
Trong chớp mắt, la bàn cùng phù văn hóa thành vô vàn hạt bụi mịn, tựa như tuyết trắng chầm chậm rơi xuống từ hư không.