Xuân đi thu đến.
Thấm thoắt, Sở Hòe Tự với thân phận "ông lão" đã đồng hành cùng vị đạo sĩ trẻ tuổi thêm ba năm.
Đạo Tổ ở giai đoạn này đã sớm trở thành một đại tu hành giả, tu vi cụ thể xấp xỉ với Sở Hòe Tự của một ngàn năm sau.
Nhưng xét về tổng thể, Sở Hòe Tự vẫn kiên quyết cho rằng bản thân mình đánh đấm giỏi hơn.
Đương nhiên, điều này cũng nhờ hắn mang trong mình hệ thống, lại còn được đứng trên vai người khổng lồ là Đạo Tổ.