Nơi vách đá ven bờ Đông Hải, gió lộng cuồn cuộn, những con sóng dữ hết lần này đến lần khác vỗ mạnh vào rạn đá ngầm, vỡ tan thành bọt trắng xóa ngợp trời.
Đột nhiên, trên mặt biển xuất hiện một bóng nam tử áo trắng đạp sóng mà đến, xé gió lao đi vun vút.
Trong chớp mắt, bóng người ấy đã vượt qua mấy dặm mặt biển, mũi chân điểm nhẹ lên ngọn sóng nhấp nhô, vững vàng hạ xuống vách đá chênh vênh, vạt áo tung bay phần phật trong gió biển.
"Kình Hải huynh, đã lâu không gặp."
Cố Tốn chắp tay sau lưng đứng bên mép vực, khóe môi nở một nụ cười nhạt thản nhiên.