"Đội trưởng, anh nghĩ tên vừa rồi liệu có lật kèo không?"
Trong phòng thẩm vấn ở Phủ thành chủ, sau khi sắp xếp người đi áp giải Jarvis, Wendy quay lại. Rốt cuộc cô vẫn không nhịn được mà hỏi John đang ngồi trên ghế: "Lỡ như sau đó tên kia giải thích rõ tình hình với hai người còn lại, rồi thuyết phục được bọn họ thì kế ly gián của anh chẳng phải sẽ công cốc sao? Theo tôi, anh không nên nói toẹt ra với hắn như thế."
"Không, hoàn toàn ngược lại, tôi cố tình làm thế đấy."
Đón lấy ánh mắt khó hiểu của Wendy, John khẽ cười lắc đầu. Hắn cũng không úp mở nữa mà giải thích luôn lý do tại sao lại tiết lộ kế hoạch cho Elvis: "Là kẻ đầu tiên trong nhóm ba người ra tay đâm sau lưng đồng đội, cộng thêm cái tính luôn đặt lợi ích lên hàng đầu, độ tin cậy của Elvis trong mắt hai kẻ kia lúc này khéo còn chẳng bằng một người qua đường."
"Bản thân hắn cũng thừa hiểu điều đó. Hắn biết rõ dù có nói ra sự thật thì thứ nhận lại cũng chỉ là sự nghi kỵ và ngờ vực. Thậm chí, bọn chúng còn tưởng tôi cố tình sai tên 'đặc vụ Đế quốc' là hắn đi dò xét, thế là xôi hỏng bỏng không. Do đó, hắn sẽ chẳng tốn công làm mấy chuyện vô ích ấy đâu."