Cuối cùng, Roland không đồng ý làm tình nguyện viên cho thí nghiệm cải tạo gen Cuồng Liệp ngay, mà nói với John rằng hắn cần thêm chút thời gian suy nghĩ. Về chuyện này, John không hề bất ngờ, ngược lại còn vui vẻ đồng ý. Hắn bảo Roland cứ suy nghĩ cho kỹ, lúc nào có quyết định thì đến Tổng đốc phủ trả lời cũng được. Sau đó, hắn cho hai người lui ra.
Lúc Roland cau mày bước ra khỏi văn phòng thì trời đã sang trưa.
Tính theo lịch trực hôm nay thì hiện tại hắn đã tan làm.
Nhưng hắn không về phòng nghỉ ngơi mà đi thẳng lên tường thành, lặng lẽ ngắm nhìn Phục Hưng Thành. Hắn đứng im lìm, vẻ mặt đầy giằng xé như đang mải suy nghĩ chuyện gì. Siegfried đi theo lên từ lúc nào chẳng hay, đang ngồi trên một bệ pháo trống bên cạnh. Hắn cũng không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn những lò cao đang liên tục nhả khói trắng ở đằng xa. Thời gian cứ thế trôi đi trong bầu không khí im ắng đến kỳ lạ. Chẳng biết bao lâu sau, Roland mới chủ động lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng: "Siegfried này, anh có thể cho tôi biết vì sao anh lại tình nguyện tham gia cái thí nghiệm đó không? Chẳng lẽ anh không sợ mình sẽ bỏ mạng trong lúc làm thí nghiệm à?" Đối với câu hỏi này, Siegfried không trả lời ngay. Hắn im lặng vài giây rồi mới chậm rãi cất lời:
"Nếu bảo hoàn toàn không sợ thì chắc chắn là nói dối rồi. Dù sao theo lời Tổng đốc John, thí nghiệm cải tạo lần này cần lấy ma lực của chính tôi làm mẫu thể. Lỡ như giữa chừng xảy ra sai sót gì, người cung cấp ma lực là tôi rất có thể sẽ chết ngay tại chỗ."