"Đoành!"
Tiếng súng trầm đục vang vọng khắp khu nhà thờ đổ nát, làm bầy quạ đang đậu trên tháp chuông giật mình vỗ cánh bay tán loạn.
Dưới ánh mắt khó tin của tất cả mọi người, cơ thể Edmond đổ gục về phía sau, nằm ngửa hẳn ra đất.
Máu tươi từ sau gáy gã không ngừng tuôn ra, rất nhanh đã đọng thành một vũng đỏ thẫm trên mặt đất.
Lúc này, đôi mắt gã vẫn mở trừng trừng, khóe miệng vẫn giữ nguyên điệu cười điên dại trước khi chết. Dưới tác động của một luồng sức mạnh khó tả nào đó, nụ cười ấy dường như đã đông cứng hoàn toàn trên gương mặt gã, trông hệt như một chiếc mặt nạ cứng đơ. Giây phút này, tất cả mọi người đều ngơ ngác chết trân tại chỗ.