Nơi sâu thẳm trong hư không, chốn u ám tận cùng của vạn vật.
Nơi đây mặt đất nứt nẻ, trên trời không có mặt trời, chỉ có chút ánh sáng úa vàng le lói trong màn đêm, rọi xuống từ bầu trời vỡ vụn kia.
Cả thế giới này tựa như được ngưng tụ từ cát bụi, không gió không nước, cũng chẳng hề có lấy một tia sinh khí.
Phóng tầm mắt ra xa, chỉ thấy một vùng bình nguyên gập ghềnh mấp mô, phủ đầy những hạt cát úa vàng khô khốc.
Ngay giữa chốn hoang vu này, có một con Huyền Điểu khổng lồ, đôi cánh dang rộng đủ sức che rợp cả đất trời, đang bị từng sợi xiềng xích lấp lánh phù văn trói chặt.