"Hầu gia, dạo gần đây bách tính tị nạn không ngừng kéo đến, Vũ châu đã không thể dung nạp thêm được nữa, xin Hầu gia định đoạt."
Trong mắt Lưu Vân An vằn đầy tơ máu, râu tóc lôi thôi lếch thếch, cả người tiều tụy vô cùng.
Lý Huyền Thương cũng không ngờ bách tính tị nạn quanh vùng đều đổ dồn về Vũ châu, khiến nơi này rơi vào cảnh quá tải, không thể gánh vác nổi.
Nếu không mau chóng sơ tán bách tính, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ bùng phát đủ loại mâu thuẫn.
"Hãy sáp nhập các đại châu lân cận vào phạm vi cai trị để an trí bách tính, cấp phát đất đai và hạt giống, để bọn họ nhanh chóng tự lực cánh sinh."