Đôi mắt thiếu niên sáng rực, ánh nhìn kiên định, tràn ngập hy vọng vào tương lai.
Mẫu thân thiếu niên ngẩn người, hốc mắt lập tức đỏ hoe: "Con à! Tòng quân là phải ra trận đánh nhau, ngoan ngoãn ở nhà không được sao?"
Tuy nhi tử đã trở thành tu sĩ, nhưng trên chiến trường đao kiếm không có mắt, chỉ cần sơ suất một chút là mất mạng như chơi, bà thực sự không muốn để con mình đi tòng quân.
Thiếu niên mang vẻ mặt kiên nghị, nhìn quanh căn nhà rách nát cùng chút lương thực ít ỏi còn sót lại.
"Nương, người nhìn nhà chúng ta xem, hũ gạo sắp cạn đáy rồi. Con đi tòng quân, nếu trúng tuyển sẽ được năm lạng bạc an gia, đủ cho nương và muội muội ăn trong nửa năm. Dù không trúng tuyển, quan phủ vẫn tặng năm lạng bạc mang về mà!"