Giang Viễn không nhìn thấy khung chat.
Nhưng hắn lại nghe ra được sự im lặng ngắn ngủi của Thẩm Tri Vi.
Hắn không tiếp tục ép cô lên tiếng.
Chỉ đưa chiếc ly nhỏ lên môi, nhấp một ngụm.
Khoảnh khắc rượu vừa chạm đầu lưỡi là vị đắng thanh như vỏ bưởi.
Thông tin truyện