Trong mắt Hoàng Tuấn Hạo thoáng qua một tia u ám, nhưng rất nhanh đã bị nụ cười che lấp.
"Hóa ra là vậy."
Hoàng Tuấn Hạo quay đầu lại, cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng vào Giang Viễn.
"Anh Giang, hân hạnh."
"Hoàng thiếu, hân hạnh."
Thông tin truyện