Chưa đầy hai phút sau.
Cánh cửa phòng ngủ còn lại cũng mở ra.
Vân Tuyết dụi dụi mắt, lờ đờ bước ra ngoài.
"Ưm... mùi gì thế... thơm quá..."
Cô lần theo mùi thơm, lết đến bên bàn ăn như người mộng du, ngồi phịch xuống, quờ tay lấy một lát bánh mì nhét ngay vào miệng.