Ngón trỏ của Đông Phương Lưu Ly nhẹ nhàng xoắn lọn tóc mai, cất lời: "Chàng từng nói sẽ cùng thiếp ngắm trọn phồn hoa thế gian, ngắm khói lửa hồng trần. Thế nhưng chúng ta lúc nào cũng chỉ tranh thủ lúc rảnh rỗi giữa trăm công nghìn việc để vội vã thưởng ngoạn, vốn chẳng thể coi là thật. Lời hứa này, rốt cuộc bao giờ mới có thể thực hiện đây?"
Nghe lời ấy, Mạnh Khinh Chu hé môi, nhưng lại á khẩu không biết nói gì.
Phải rồi.
Đã hẹn cùng nhau làm nhàn vân dã hạc, dành riêng thời gian để quên đi tất thảy, trong trời đất chỉ còn lại hai người bọn họ, thế nhưng lời ước hẹn ấy mãi vẫn chưa thể vẹn tròn.
Nếu không phải là tranh thủ thưởng ngoạn trên đường chinh chiến, thì cũng là chốc lát nghỉ ngơi lấy hơi khi đang kiểm kê chiến lợi phẩm...