Ánh triều dương xua tan bóng tối, phía chân trời đằng đông hửng lên vệt sáng màu cam hồng.
Một ngày mới lại đến.
Nơi tận cùng chân trời, một bóng người khoác áo choàng xuất hiện. Vầng thái dương mới mọc như đuổi theo bước chân hắn, mỗi bước tiến lên, bóng tối lại tan biến như băng tuyết đầu mùa.
Mãi đến khi người nọ bước vào cương vực Động Minh thiên, ánh nắng cũng theo đó chiếu rọi, xua tan đi màn đêm của cõi thiên địa này.
Cái đầu rơi trên đất của Cơ Vô Song khẽ động đậy, ánh mắt chuyển hướng, nhìn về phía người nọ.