Bốn ngày sau.
Cách Hoang Vực ngàn vạn dặm xa xôi, tại vùng duyên hải của một tòa đại lục, cuồng phong bão táp nổi lên dữ dội, sóng biển vỗ tận trời cao, tiếng gầm rít vang vọng chấn động tứ phương.
Người dân ở các tòa thành ven biển đã quá quen với cảnh này, vẫn sinh hoạt như thường lệ. Cho dù bất chợt nghe được tin tức động trời nào đó, chẳng hạn như vị đại năng nào vừa vẫn lạc, hay một tiểu thế giới bị đánh nát khiến mấy vạn người bỏ mạng trong nháy mắt, bách tính cùng lắm cũng chỉ trố mắt thốt lên một tiếng "ồ", rồi đảo mắt, tiếp tục bận rộn với sinh kế của mình.
Trong tửu lâu.
Một gã thư sinh say khướt ảo não vỗ đùi: "Đám ngũ tính thập bát tông trời đánh, quấy cho thiên hạ động đãng bất an, non nửa tòa Thiên Châu sắp bị đánh chìm luôn rồi, chết bao nhiêu là người! Bi ai! Thật là bi ai!"