Két...
Cánh cửa Tàng Kinh Các bị đẩy ra, Tô Thanh Thu cõng Liên Nguyệt đang ủ rũ trên lưng, chậm rãi bước về phía ngự đạo.
"Thanh Thu, coi như ta van xin ngươi, thả ta xuống đi."
"Ngươi và tiên sinh mau chóng rời khỏi đây, có lẽ vẫn còn kịp. Không ai cứu nổi ta đâu, mà ta... cũng không muốn liên lụy hai người."
Nói đến cuối, giọng Liên Nguyệt đã nghẹn ngào nức nở. Từng giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống vai Tô Thanh Thu, thấm ướt cả vạt áo lụa trắng.