Trên tấm nệm dệt bằng tơ vàng mềm mại êm ái, mồ hôi lấm tấm ướt đẫm trên người Đông Phương Lưu Ly, nàng thở dốc không ngừng. Nàng cố làm ra vẻ giận dữ, định lên tiếng trách mắng một phen, nhưng vừa mở miệng lại bất giác biến thành giọng điệu nũng nịu:
"Mạnh Cần, trẫm nhất định phải trị tội ngươi! Cho ngươi hối hận vì hành động ngày hôm nay!"
Mạnh Khinh Chu không chút kiêng dè ngồi xuống mép giường, đỡ Đông Phương Lưu Ly ngồi dậy, sau đó ôm lấy bờ vai nàng, một tay áp lên má, để nàng tựa đầu vào lồng ngực mình.
"Được, đều nghe nàng, bệ hạ muốn trừng phạt thế nào cũng được." Mạnh Khinh Chu mỉm cười dịu dàng.
"Làm gì vậy, trẫm đường đường là cửu ngũ chí tôn, sao có thể để ngươi ôm ấp như tiểu nữ tử thế này, mau buông trẫm ra." Đông Phương Lưu Ly yếu ớt đẩy hắn, buông lời đe dọa bằng chất giọng mềm mỏng, ngọt ngào.