Mục Tiên nhìn mọi người tản đi khỏi cung, ánh mắt u trầm.
Đề nghị hắn đưa ra rốt cuộc vẫn không được tất cả đồng thuận, những kẻ khác vẫn còn bất mãn. Nhưng chẳng sao cả, chỉ cần đám người này không ôm suy nghĩ cùng sống cùng chết với Vạn Linh là được.
"Sau này vẫn còn chỗ phải dùng đến chư vị đạo hữu..."
Mục Tiên thầm thở dài trong lòng. Thật ra hắn chưa định nhắc đến chuyện này vào lúc này, nhưng dạo gần đây luôn nảy sinh dự cảm chẳng lành khiến lòng dạ vô cùng bất an, vậy nên mới có hành động hôm nay.
'Chẳng lẽ Phù Lê sắp có động tĩnh gì sao?'