Ngọc Hoa đạo tôn ngước nhìn Huyền Hoàng đại đỉnh kia, trong lòng dâng lên vô vàn sóng gió.
Đỉnh trấn tứ cực, thụy khí buông rủ như rèm. Miệng đỉnh phun nuốt huyền hoàng chi khí, hóa thành một bức màn che rợp trời, ngăn chặn dòng đại thủy ở phía sau.
Thế nhưng, đại đỉnh tuy trấn áp được một phương thiên địa, lại không thể thực sự dập tắt hồng thủy. Nước lũ cuồn cuộn không ngừng trào dâng từ tứ cực, sóng sau cao hơn sóng trước, liên tục xô đập vào luồng huyền hoàng chi khí kia.
Chỉ vỏn vẹn vài nhịp thở, huyền hoàng chi khí đã có dấu hiệu chực chờ sụp đổ.
"Haiz..."