Vài tháng sau, ngoại hải, phía đông Thương Minh.
Sóng đục cuộn trào, biển trời hòa làm một dải. Vài đệ tử chấp pháp điện tụ tập một chỗ, lượn lờ quanh ranh giới giữa cận hải và viễn hải, đưa mắt nhìn về lãnh địa riêng của long thuộc ở tít đằng xa.
"Lý sư huynh, huynh nói xem chúng ta thế này là sao?"
Một tu sĩ áo xanh rụt cổ, nhìn những con sóng đen ngòm cuồn cuộn phía xa, hạ giọng nói: "Giám sát ngoại hải ư? Nếu thật sự kinh động đến đám long thuộc bên trong, e là chúng ta một đi không trở lại mất."
Người được gọi là Lý sư huynh kia chính là Lý Nguyên Cung. Vài tháng trước, hắn còn khúm núm quỳ lụy trước mặt Sở Mặc, nhưng lúc này đối diện với tên đệ tử kia lại chẳng cho sắc mặt tử tế.