“Sinh linh tam giai... nhưng đã trọng thương.”
Trong lòng nàng có chút do dự. Nhưng chỉ trong chớp mắt, nghĩ đến tình cảnh của tổ phụ, nàng cắn chặt răng bạc, liều mạng đuổi theo.
————
Đạo lưu quang kia bay càng lúc càng chậm, càng lúc càng thấp, nhưng vẫn không dám dừng lại. Mãi đến khi bay liền một mạch suốt mấy canh giờ, kẻ đó mới không thể kiên trì nổi nữa, lao đầu cắm thẳng xuống vùng hoang sơn phía dưới.
Tô Ánh Tuyết dừng lại ở nơi cách xa ngàn dặm, đứng từ xa quan sát.