Một cơn buồn ngủ ập đến, đầu vừa trĩu xuống, vô số mảnh vỡ tựa như lưu ly ngũ sắc đã hiện ra trước mắt. Sở Mặc đứng ở giữa, nhìn quanh những mảnh hư ảnh rực rỡ kia, phát hiện chúng lại là từng khung cảnh trong Mộng giới.
Lịch sử đổi dời, năm tháng xoay vần, vô số cảnh thịnh suy chìm nổi đều thu trọn vào trong đó.
"Đây là pháp môn tu hành Mộng đạo."
Giọng nói của Trường Lạc từ trên cao vọng xuống: "Lấy mộng làm gốc, tạo dựng thiên địa hoàn vũ, càn khôn trong ngoài. Vạn sự vạn vật đều ở trong mộng, dòng chảy trụ quang cũng có phần khác biệt."
"Bên ngoài một ngày, trong mộng có thể trôi qua một tháng, một năm, thậm chí là trăm năm, ngàn năm. Dĩ nhiên, thực lực người nhập mộng càng mạnh, trụ quang càng khó thao túng. Bản ngã, ngươi nắm giữ căn nguyên, vốn không phải tu sĩ tầm thường, chênh lệch một ngày bên ngoài bằng một tháng trong mộng đã là cực hạn rồi."