Huyền Thành nhìn gã thanh niên áo đen đang ngồi chễm chệ trong đại điện của mình với phong thái như chủ nhân, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Lão đương nhiên hiểu Sở Mặc đang ám chỉ điều gì.
Ở Độ Ách tông không luận tư lịch, ai đạt cảnh giới cao hơn sẽ làm bề trên. Theo quy củ, lão phải gọi hắn một tiếng U Huyền sư huynh.
Nếu là người khác thì cũng đành, đối phương dù có tiến triển thần tốc đến đâu cũng chẳng liên quan mấy đến Huyền Thành. Cho dù phải đổi cách xưng hô, trong lòng lão cũng sẽ chẳng mảy may gợn sóng.
Nhưng trớ trêu thay, người này lại là Sở Mặc. Theo một khía cạnh nào đó, có thể nói đối phương lớn lên dưới sự chứng kiến của Huyền Thành. Từ trúc cơ thượng nhân đến kim đan chân nhân, rồi nay là nguyên anh chân quân... sao có thể không khiến Huyền Thành cảm thấy ngượng ngùng cho được.