Sở Mặc mân mê mảnh noãn ngọc kia, chất ngọc ôn nhuận, chạm vào có cảm giác ấm áp.
"Đồ tốt, Trường Lạc quả thật chịu chi."
Tâm niệm hắn khẽ động, nội thị kim khuyết. Chỉ thấy sâu trong những con phố ngõ hẻm ở U Đô, một bóng hình tao nhã xinh đẹp đang đứng đó.
"Tuyền Mộng đạo hữu, tiền chuộc đã đến tay, cho ngươi trở về vậy."
Còn về việc Trường Lạc muốn dùng Tuyền Mộng để làm gì, hắn không có ý định chủ động đào sâu. Dù sao đến lúc đó, đạo 【tha ngã tướng】 này tự khắc sẽ hiển hiện.