Lồng ngực Triệu Chiêu Viễn liên tục phập phồng, mãi mới bình ổn lại được nhịp thở: "Triệu Trung, lui về!"
Triệu Trung cũng hiểu, không thể thật sự giết chết Giang Trần tại đây.
Cho nên vừa nghe lệnh, gã lập tức lùi lại.
Lý Lăng Xuyên lên tiếng: "Giang Trần, nếu không hài lòng với tỷ lệ chia chác, chúng ta cứ từ từ thương lượng, hà cớ gì phải đi đến bước đường cùng đó."
Nếu chưa đến mức cùng đường tuyệt lộ, hắn cũng chẳng muốn dạt vào rừng làm giặc cỏ.