Trần Bỉnh đứng trên tường thành.
Tuy trong lòng khá tự tin, nhưng y tuyệt đối không dám lơ là.
Y lùi lại một bước, đứng sát mép tường thành, lớn tiếng ra lệnh: "Bắn tên! Bắn tên, mau lên!"
Thực ra chưa đợi y dứt lời, đám huyện binh trên tường thành đã luống cuống giương cung bắn tên.
Đáng tiếc đám cung thủ này đa phần chỉ được huấn luyện qua loa, mũi tên bắn ra chệch choạc, bay chưa tới mấy chục bước đã rụng.