Con mãnh hổ kia nhận ra phía sau có người truy đuổi, eo hông vặn một cái, quay đầu nhìn lại.
Chu Thanh Sương thấy cái đầu hổ to bằng nửa người mình, đôi mắt hổ đang chằm chằm nhìn nàng.
Trong lòng nàng lập tức run lên, nhưng sự hưng phấn khi săn hổ đã lấn át nỗi sợ hãi.
Thấy trên người con mãnh hổ máu chảy đầm đìa, đứng cũng không vững.
Nàng thậm chí còn học theo dáng vẻ của kép hát trên sân khấu tuồng, quát lớn một tiếng: "Hung hổ, nộp mạng đi!"