Hôm nay, Giang Trần thức dậy còn sớm hơn cả Thẩm Nghiên Thu.
Dưới sự sắp xếp của hỷ nương, hắn đã khoác lên mình bộ hỷ bào màu đỏ sẫm được may đo vừa vặn.
Ngang hông thắt dải lụa đỏ bản rộng, chính giữa đính một chiếc ngọc khấu bằng noãn ngọc đơn giản do Ngô Cảnh Trình sai người đưa tới từ trước.
"Nhị Lang ăn vận thế này trông tuấn tú thật." Trần Xảo Thúy đứng cạnh bà mối, nhìn Giang Trần đã sửa soạn tươm tất, khóe môi khẽ mỉm cười: "Nếu Trần Hoa mà thấy dáng vẻ này của Nhị Lang, e là phải hối hận nửa đời người!"
Giang Điền đứng cạnh hừ lạnh một tiếng: "Ngày đại hỷ, đừng nhắc tới ả đàn bà đó nữa, năm xưa suýt chút nữa đã hại thảm nhà ta rồi."