Trời âm u, biển đen kịt, hòn đảo màu tím.
Từng đợt sóng biển đen ngòm đã tràn qua bãi cát, ập sâu vào trong rừng rậm.
Cố An không hề che giấu mà phóng thích toàn bộ linh áp trên người, dọa cho Tam Huyền chân quân vốn định tới nơi này phải kinh hãi thối lui, đành chọn nơi khác.
Hòn đảo rộng lớn nay chỉ còn lại một mình hắn. Thần thức tản ra, khóa chặt lấy nơi có linh khí nồng đậm nhất.
Cố An sải bước đi tới ngọn núi ở giữa đảo, nhìn thấy một rừng trúc xanh biếc đang đung đưa trong gió. Từng thân trúc tựa bích ngọc, thẳng tắp như kiếm, lấp lánh lôi quang, bạt ngàn như biển.