Dáng vẻ vô cùng trịnh trọng của Triệu Minh khiến Cố An rất hài lòng. Hắn lập tức chỉ điểm thêm vài câu về yếu lĩnh kết đan, sau đó mới dời mắt sang khối ngọc giản còn lại.
Thấy vậy, Triệu Minh vội nói: "Sư thúc, khối ngọc giản này chẳng có tác dụng gì đâu, chỉ là một bức thư thác cô mà thôi."
Nghe vậy, Cố An cũng không hề thất vọng, cứ xem như đọc một câu chuyện giải khuây.
Hắn thả thần hồn chìm vào trong ngọc giản.
"Sư đệ, Thiên Xuyên thần tông ta gặp phải đại kiếp này, xét ở một khía cạnh nào đó, sư huynh cũng bị xem là tòng phạm. Thế nhưng, nam nhi và nữ nhi của ta không hề hay biết chuyện này, chúng hoàn toàn vô tội!"