Sen tàn cúc héo, thoắt cái tuyết đã rơi.
Thấm thoát đã đến mùa đông.
Bên ngoài tuyết rơi ngập trời, bao phủ toàn bộ linh địa, sắc trắng đen giao hòa như nét mực đậm nhạt, tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp.
Cố An ngồi xếp bằng trong tĩnh thất, thanh bào trên người đã sớm rách bươm, rơi lả tả trên mặt đất.
Trái ngược với bên ngoài, bên trong tĩnh thất lại hệt như một lò lửa, nhiệt độ cao đến mức lạ thường.