Dùng linh lực ôn dưỡng Vẫn Thần châm và Bích Vân Mê Yên hồ lô vài lần, Cố An phất nhẹ ống tay áo, thu vào túi trữ vật.
Bước ra khỏi cổng viện, mặt trời đã lên tới lưng chừng trời, tuy mới là sáng sớm nhưng không khí đã vô cùng oi bức.
Cộng thêm tiếng ve kêu râm ran ồn ã xung quanh, càng dễ khiến người ta tâm phiền ý loạn.
Cố An ngược lại chẳng bị ảnh hưởng gì, hắn chỉ vận chuyển linh lực, tạo ra một lớp thủy sa mỏng manh bao phủ lấy làn da.
Lớp sa y bằng linh khí thanh mát, mềm mại vừa khoác lên, cả người hắn lập tức mát mẻ hơn hẳn. Kèm theo từng cơn gió nhẹ mơn trớn da mặt, lại càng thêm phần sảng khoái.