Một đêm cuồng phong, liệt hỏa cùng lôi đình, dải đất hơn mười dặm ven sông của Xích Giáp sơn vẫn đang chìm trong biển lửa.
Đến sáng sớm mùng năm tháng ba, ngọn lửa lớn vẫn chưa tắt hẳn, tàn lửa vẫn nương theo gió bay lả tả, khói độc vẫn nồng nặc ngập trời.
Tình cảnh này khiến chẳng ai có cách nào giải quyết, Phù Kiên không dám đơn độc công thành, Lưu Dụ cũng không thể gượng ép xuất binh, tất cả chỉ đành chờ đợi.
Trận đại hỏa thiêu đốt ròng rã bốn ngày bốn đêm, mãi cho đến khi biến dải đất hơn mười dặm ven sông của Xích Giáp sơn thành tro tàn mới dần dần tắt hẳn.
Khói độc cuối cùng cũng tan đi, ngọn núi vốn cây cối bạt ngàn, xanh tươi trù phú giờ đây đã biến thành một vùng phế tích đen kịt. Cảnh tượng hệt như chốn địa ngục trần gian, chẳng còn lấy nửa điểm sinh khí.