"Oẹ...!"
Lưu Dụ vịn vào thân cây, không ngừng nôn khan, sắc mặt tái nhợt, nét mặt vặn vẹo.
Hắn vừa chứng kiến cảnh tượng tráng lệ nhất thế gian. Những tàn lửa nương theo cuồng phong gần như bay tạt cả sang Bạch Diêm sơn, vài đạo sấm sét đáng sợ thậm chí còn giáng xuống ngay chỗ hắn, châm ngòi cho một trận lửa lớn.
Cũng may rút lui kịp thời, bằng không... chính hắn cũng đã gặp họa.
Cảnh tượng này tuy tráng lệ ngút trời, nhưng lại khiến Lưu Dụ khiếp sợ, một nỗi sợ hãi phát ra từ tận sâu trong linh hồn.