“Hắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời như vậy sao?”
Giọng Hoàn Ôn có phần mệt mỏi. Vừa rảo bước quay về, hắn vừa trầm giọng nói: “Giai đoạn đầu đàm phán, hắn cố làm ra vẻ tự tin; đến giai đoạn sau, hắn lại vờ như thư thái.”
“Nhưng có thể nhận ra, suy nghĩ trong lòng hắn vô cùng phức tạp.”
Lưu Dụ gật đầu: “Bất kỳ kẻ nào đối mặt với cục diện này cũng đều suy nghĩ phức tạp cả thôi, bởi có quá nhiều thứ không thể nắm bắt.”
“Hắn không rõ bước lùi này của mình có phải mang tiếng nhơ muôn đời hay không, cũng chẳng biết chiến tranh sẽ diễn biến tới mức độ nào.”