Khương Lâm đứng trên đỉnh núi, nhìn những dãy núi trùng trùng điệp điệp phía xa, trong lòng nhất thời dâng lên niềm cảm khái.
Ông ta thở dài nói: "Hy vọng chiến tranh sớm ngày kết thúc, mong cho tất cả chúng ta đều được bình an vô sự."
Lăng Giác cắn răng: "Mong là vậy. Haiz, thật ra ta... chẳng còn ôm hy vọng gì nữa."
"Đường Vũ đã chết, hiện giờ mọi người vẫn chưa hay biết, đợi mai này tin tức truyền ra, Chúc Nguyệt Hi và Phạm Tinh Mâu nhất định sẽ lấy mạng chúng ta."
"Các nàng ấy là cao thủ Thiên Nhân chi cảnh, thọ mệnh dài lâu. Lưu Dụ dẫu thời gian đầu vì lôi kéo lòng người mà phái binh bảo vệ chúng ta, nhưng năm năm sau thì sao? Mười năm sau thì sao? Khi chính quyền đã vững chắc, liệu hắn có còn bận tâm đến sống chết của chúng ta chăng? Có khi hắn còn mong chúng ta chết quách đi cho rảnh nợ."