Năm trăm tư binh hộ tống hơn một trăm nhân vật nòng cốt của Dữu gia, cuối cùng cũng đến được Thọ Xuân.
Nhìn đội ngũ trùng trùng điệp điệp cùng gia quyến phong trần mệt mỏi, lúc này, trong lòng Dữu Lượng dâng lên cảm giác ngũ vị tạp trần. Hắn hiếm khi đỏ hoe hốc mắt, nhất thời nghẹn ngào không thốt nên lời.
Hắn nhìn Đường Vũ, do dự một lát rồi cuối cùng vẫn quỳ rạp xuống, dập đầu: "Tại hạ đa tạ ơn cứu mạng của Đường công, nguyện dâng trọn bầu nhiệt huyết, kết cỏ ngậm vành báo đáp. Từ nay về sau xin theo Đường công chinh chiến, dẫu muôn chết cũng không hối tiếc!"
Đường Vũ nhất thời chưa kịp phản ứng, nghi hoặc hỏi: "Ngươi đang tạ ơn đấy à? Rõ ràng là ngươi đang tự tiến cử, muốn cầu một chức quan thì có."
Vẻ mặt Dữu Lượng thoáng ngượng ngùng, chua chát nói: "Ta biết chút tiểu xảo này không qua được mắt Đường công, nhưng lần này, ta thật lòng muốn làm việc cho ngài."