Cuối cùng, Hồ Đào ngoái đầu nhìn lại cây đại thụ kia thêm một lần.
Nàng thầm nhủ trong lòng.
Ta sẽ trở lại, ta nhất định sẽ tìm ra con đường cứu vớt tộc nhân.
Nàng vốn chẳng có mấy niềm tin vào bản thân, dẫu sao nàng cũng chỉ là một Chân Tiên, quá đỗi nhỏ bé giữa Tiên giới mênh mông vô tận.
Thế nhưng nàng lại đặt trọn niềm tin vào Trương Tiên, vào nam tử đang ôm gọn lấy mình lúc này.