Cát vàng bay ngợp trời, dưới vòm trời tăm tối vĩnh hằng, một trận đài truyền tống cao lớn sừng sững đứng trên bãi hoang mạc.
Xung quanh trận đài có mười mấy người đang lác đác xếp hàng, ai nấy cũng khoác áo bào dày cộm, che khuất dung mạo và khí tức, trầm mặc chờ đợi truyền tống.
Trên tử tinh này, không một ai dám nhìn ngang ngó dọc khi xếp hàng truyền tống, càng không có kẻ nào rảnh rỗi đi lo chuyện bao đồng.
Kẻ có thể sống sót tới được đây, trên tay ai mà chẳng nhuốm máu vài mạng người? Chỉ cần nhìn thêm một cái, có khi đã rước lấy họa sát thân.
Trong hàng người, có hai bóng dáng đang đứng kề vai nhau. Một thiếu nữ và một thanh niên, hai người khoác chung một chiếc áo choàng cản gió rộng thùng thình, che khuất hơn nửa khuôn mặt. Thiếu nữ chính là Nguyễn Hoài Tố, còn thanh niên kia là ca ca nàng.