Ta dùng chút sức tàn cuối cùng, ngẩng đầu lên từ dưới rãnh đất đang ẩn náu.
Ánh nắng có phần chói mắt.
Một cỗ xe ngựa vô cùng hoa lệ đỗ bên quan đạo. Rèm xe được một bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn vén lên, để lộ ra gương mặt nhỏ nhắn tựa ngọc khắc phấn mài, trạc chừng tám chín tuổi. Đôi mắt nàng vừa to vừa sáng, tò mò nhìn sang.
"Ma ma, đằng kia có một đứa bé... hình như hắn sắp chết đói rồi."
Giọng nói mềm mại non nớt, mang theo nét ngây thơ chưa trải sự đời, thế nhưng lại như một tia sáng xé toang bóng tối trước mắt ta.