Vân Vãn Tình ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực nhìn hắn, đôi mắt đong đầy nhu tình như nước: "Chàng đã giúp ta nhiều như vậy, mang đến cho ta mọi thứ."
"Ta cũng không biết có thể làm gì cho chàng, chỉ đành ghi nhớ lời dặn dò năm xưa, hễ thấy thứ gì kỳ lạ quái dị là lưu tâm thu thập lại. Làm như vậy, lòng ta mới cảm thấy an yên đôi chút. Chỉ cần có thể làm chút chuyện vì chàng, ta đã vui vẻ lắm rồi."
Nhìn dung nhan kiều diễm gần trong gang tấc cùng ánh mắt chan chứa tình cảm của nàng, lòng Trương Tiên chợt nóng lên, không kìm được lại cúi đầu hôn xuống. Vân Vãn Tình khẽ rên lên một tiếng nũng nịu, cả người mềm nhũn ngã vào lòng hắn.
Cùng lúc đó, đôi bàn tay Trương Tiên cũng bắt đầu không an phận, nhẹ nhàng trượt dọc theo sống lưng nàng.
Vân Vãn Tình chợt có chút hoảng loạn, gò má ửng hồng, nhẹ nhàng đẩy hắn ra: "Ưm, chúng ta... chúng ta đổi nơi khác đi."