Trương Tiên nhìn Thái Sơ đang bị hắc khí lượn quanh toàn thân, lạnh lùng nói: "Lão già, vì muốn giết ta mà tự biến mình thành cái bộ dạng người không ra người, quỷ chẳng ra quỷ thế này, có đáng không? Cho dù ngươi thật sự giết được ta, cả đời này của ngươi cũng coi như bỏ đi rồi!"
Thái Sơ cười gằn: "Cả đời này? Giết ngươi rồi, thiên hạ ngũ châu tự nhiên sẽ là vật trong túi ta! Đến lúc đó, thử hỏi còn ai dám nói nửa chữ 'không'?"
Dứt lời, tà khí quanh thân lão lại bùng lên dữ dội, chực chờ lao tới.
Đúng lúc này, Trương Tiên chợt thò tay rút ra một xấp bùa chú: "Lão tử không thèm chơi cận chiến với ngươi nữa."
Thái Sơ hơi sửng sốt, lập tức cười khẩy khinh thường: "Dăm ba cái bùa chú rách, chút tài mọn điêu trùng, căn bản không chạm nổi vào góc áo của bổn tọa đâu."