"Mẹ kiếp!!!" Cẩu Tử run lên bần bật, sợ tới mức suýt vãi cả ra quần.
"Hỏng bét, cái thứ chó chết này vậy mà vẫn lưu lại một luồng tâm thần ở đây canh giữ." Giọng Cẩu Tử vang lên. Mẹ nó chứ, chỉ mải nghĩ đến đồ tốt mà quên khuấy mất, bảo bối bực này làm sao có thể chỉ để mấy tên ác ma bia đỡ đạn trông coi cơ chứ?
"Bây giờ tính sao?" Diệp Tu nhìn Cẩu Tử, trầm giọng hỏi.
"Chờ chết chứ sao." Cẩu Tử buông một câu, tăng nhanh tốc độ khắc hoạ thần văn.
"Chết đi!!" Một giọng nói khủng khiếp đột ngột rền vang.