Bầu không khí trong đại sảnh như ngưng đọng lại.
"Bây giờ ta nghi ngờ ngươi có liên quan đến chuyện ở Đông Kinh đại học, bắt hắn lại cho ta!" Vũ Đằng Chí Cương cũng nổi trận lôi đình khi bị kẻ khác chỉ thẳng mặt khiêu khích trước bao nhiêu người như vậy.
Gã thật sự không thể nhịn được nữa, dù sao gã cũng là một vị lĩnh chủ kim cương cấp, một tên Bạch Ngân tép riu như ngươi mà cũng dám nhảy nhót trước mặt ta sao? Có ý gì đây?
"Nghi ngờ ta có liên quan đến chuyện của Đông Kinh đại học sao? Khoan bàn tới việc ta có biết chuyện gì hay không, nhưng nếu ta thừa nhận, ngươi dám nhận không?" Tô Nghiệp mỉm cười nói.
"Trước khi mở miệng thì dùng não mà suy nghĩ đi, đồ lợn ngu ngốc. Chuyện như thế này các ngươi nên cầu cho nó không liên quan đến ta mới phải, thế mà còn dám vu oan giá họa. Được thôi, chuyện này chính là do ta làm đấy, các ngươi dẫn ta đi đi. Hôm nay để ta xem kẻ nào dám bắt ta, ta bảo đảm sẽ tặng cho cả nhà hắn vinh hoa phú quý, kèm theo một căn biệt thự dưới đáy vịnh Đông Kinh." Tô Nghiệp thản nhiên nói.