Khi đĩa bắp cừu hầm tiểu hồi hương rượu trắng thơm phức được bưng lên bàn ăn, Phong Bất Giác hơi khom người, nhặt chiếc túi giấy dưới gầm ghế lên, rồi từ bên trong lấy ra một phong bì khá lớn.
"Ngài hẳn là nhận ra phong bì này chứ, ngài Lovecraft?" Phong Bất Giác nhìn Khoa Nhĩ Tư Đốn nói.
Đối phương thoáng ngập ngừng chừng hai giây, sau đó kinh hãi tột độ. Trong nháy mắt, sắc mặt lão từ chấn kinh chuyển sang giận dữ ngút trời: "Ngươi... cái tên tặc tử này! Ngươi dám trắng trợn trộm cắp!" Lão kích động đứng phắt dậy, chỉ tay vào Phong Bất Giác, rồi ngoảnh sang cảnh thám Tư Khoa Phỉ Nhĩ Đức hét lớn: "Mau bắt giữ hắn! Cảnh thám!"
"Chuyện này là thế nào?" Tư Khoa Phỉ Nhĩ Đức nhất thời cũng không hiểu nổi tình hình, bởi lẽ ông đâu biết bên trong chiếc túi giấy kia của Giác ca đựng cái gì.
Khoảng bốn mươi phút trước, cảnh thám đã gọi điện thoại liên lạc với một đồng nghiệp cũ. Người nọ hiện vẫn đang công tác tại cục cảnh sát thành phố lớn và dứt khoát nhận lời giúp đỡ Tư Khoa Phỉ Nhĩ Đức. Hai mươi phút sau, khi cảnh thám gọi lại, đầu dây bên kia đã tìm được thông tin liên quan đến gã thợ làm vườn Ba Đốn từ phòng hồ sơ, đồng thời fax tới (sau thập niên 80, cùng với tiến trình tiêu chuẩn hóa và kỹ thuật trưởng thành, máy fax phát triển và phổ cập nhanh chóng, gia tộc như Lovecraft dĩ nhiên là có trang bị).