Hai mươi phút trước...
Phước Nhĩ Ma Tư đi ngang qua Phong Bất Giác, đến ngồi xuống chiếc ghế cạnh giáo sư, đồng thời đặt hộp thuốc lá của mình lên bàn: "Làm sao ngươi suy đoán được giáo sư có một cộng sự?"
Phong Bất Giác cười khẽ: "Ở đây có sáu chỗ ngồi, chẳng phải sao?"
"Chỉ dựa vào điều đó?" Mạc Lý Á Đế hỏi.
"Thế còn chưa đủ sao?" Phong Bất Giác ngả lưng ra ghế, dang rộng hai tay: "Việc theo đuổi sự trật tự và chuẩn xác của ngươi đã ăn sâu vào bản năng. Trong 'thế giới trong não' của ngươi, há lại xuất hiện những thứ vô nghĩa?" Hắn dùng ngón tay gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn: "Về mặt lý thuyết, giả sử cả bốn dị giới lữ khách chúng ta đều đến đây, tính thêm cả ngươi thì tổng cộng cũng chỉ có năm người. Vậy tại sao lại có chiếc ghế thứ sáu? Rất đơn giản, bởi vì còn một người nữa."