Uống cạn ly cà phê, Phong Bất Giác chợt nhận ra điểm thể năng đã hồi phục rõ rệt. Xem ra một số loại "thức ăn" trong kịch bản thực sự có tác dụng hồi phục ẩn.
"Cứ đà này... đồ ăn vặt bán trong thương thành không chỉ đơn thuần để thỏa mãn cơn thèm ăn của người chơi, hay mua về để làm màu." Phong Bất Giác liếc nhìn trạng thái nhân vật trong bảng hệ thống, lẩm bẩm: "Nhưng mấy món ăn vặt này lại chẳng có dòng mô tả nào. Rốt cuộc loại nào chứa thuộc tính ẩn gì, chắc chỉ có cách vào thẳng kịch bản để tự mình thử nghiệm thôi..."
Vừa nói, hắn vừa móc một gói thịt bò khô từ trong túi áo ra. Gói đồ này được Phong Bất Giác mua cùng với mấy món công cụ nhỏ ở cửa hàng tiện lợi gần tòa nhà thử nghiệm. Lúc kiểm tra lại vật phẩm mang theo trong phòng tắm, hắn thậm chí còn quên khuấy mất nó.
Lúc ấy, hắn mua gói đồ ăn vặt này chỉ để giả ngu mà thôi. Bởi khi đó, bản chất cao thủ của Giác ca vẫn chưa bại lộ. Hắn không muốn cho đồng đội biết mình đã gom cả đống công cụ hữu dụng mang về, nên mới mua gói đồ ăn vặt này để che mắt mọi người.
Có lẽ do một quy tắc nào đó trong kịch bản chi phối, nên dù bị cả dòng thác lớn xối vào, những vật phẩm chưa cất vào hành trang này vẫn không hề thất lạc. Khi Phong Bất Giác bước ra khỏi bồn tắm, mọi thứ vẫn nằm y nguyên trong túi áo khoác.