"Rốt cuộc tại sao lại biến thành cục diện thế này chứ..." Phong Bất Giác lẩm bẩm một mình trong bóng tối: "Giờ phút này đáng lẽ ta phải giống như người ngoài cuộc, thong dong đứng xem kịch vui mới đúng..." Hắn thở dài một tiếng: "Haiz... Xem ra nam nhân xuất sắc như ta, bất luận có trốn ở nơi nào cũng sẽ giống như đom đóm trong đêm đen, sáng chói và nổi bật... Ánh mắt u buồn, chòm râu lởm chởm phong trần, cùng thân thủ xuất thần nhập hóa, tất cả đều đã bán đứng ta mất rồi."
Hắn cứ tự biên tự diễn, khoái chí lẩm bẩm đoạn lời ấy một mình. Do bốn phía tối đen như mực (thị lực bị hạn chế khiến thính giác càng thêm nhạy bén), lại ở trong không gian trống trải khép kín (âm thanh sẽ truyền đi xa hơn), nên từng lời của Giác ca đều lọt không sót chữ nào vào tai ba người đồng đội ở đằng xa.
"Kẻ vô sỉ đến mức này... quả thực bình sinh ta mới gặp." Thu Phong hạ thấp giọng bình phẩm.
"Trong tình cảnh này mà hắn vẫn có thể thản nhiên lải nhải mấy lời đó..." Kế Trường nói: "Cũng coi như là biểu hiện của tố chất tâm lý cực kỳ cường hãn đi."
Hồng Hộc tiếp lời: "Thật khiến người ta không tài nào nhìn thấu..." Hắn vừa nói vừa không kìm được rùng mình một cái, rồi đưa tay đẩy gọng kính: "Hắn có lẽ là kiểu đối thủ mà ta không muốn chạm trán nhất..."